07-03-2017 | Admin



Thư gửi Mẹ!


Nhớ lắm buổi con giã từ thân mẫu

Theo chân thầy học đạo chốn thiền môn

Lá trong vườn lay động bóng hoàng hôn

Con nào biết lòng mẹ sầu tê tái


Chân sáo nhỏ cất bước vui hăng hái

Vì thấy mình đã thực hiện ước mơ

Muốn xuất gia từ thủa ấu thơ

Nay đã được như điều mình mong muốn


Thật khó nhọc khi nghiệp trần trói buộc

Chướng duyên dầy phước mỏng khó vượt qua

Cũng chỉ vì con mang nhiều mặc cảm

Lắm đôi khi thấy lòng buồn man mác


Nhưng nhớ đến lời nguyện xưa đã phát

Quyết cầu Thầy học đạo để sáng tâm

Trước độ mình sau đền đáp ân thâm

Của mẫu từ một đời luôn khó nhọc


Tình của mẹ thật quý hơn châu ngọc

Nhưng Mẹ ơi! Còn một thứ quý hơn

Nếu không tu sao rõ được nguồn cơn

Pháp giải thoát thậm thâm vi diệu


Con cố gắng vượt qua bao phiền muộn

Tâm an bình làm lợi lạc chúng sinh

Mẹ thương con xin bảo trọng thân mình

Để con được yên tâm tu học


Hầu đến đáp bốn ân trong muôn một

Rồi một ngày không xa lắm mẹ ơi

Nụ cười tươi thay thế giọt lệ rơi

Khi con được thấm nhuần ơn đức Phật./.


PNPH